 Có vô số chiến lược trên thế giới được tạo ra bởi các cấp
điều hành, từ lãnh đạo đứng đầu cho tới các nhà tư vấn chiến lược. Tuy
nhiên rất ít trong số chiến lược đó thành công.
Rất
nhiều các giải thích được đưa ra, và sau đây là giải thích của tôi nhằm
giúp quý vị độc giả tìm được các hành động thích hợp và phương án thay
thế nổi bật:
Một chiến lược tốt là sản phẩm của sự
kết hợp sáng tạo hai lập luận khác nhau - chứ không phải là dòng lập
luận phân tích theo đường thẳng đơn thuần - nhưng các nhà điều hành và
"chiến lược gia" hiếm khi đủ kỹ năng tạo ra kết hợp sáng tạo thiết yếu
này.
Hai lựa chọn chiếc lược cơ bản nhất là
khu vực kinh doanh và phương thức kinh doanh. Hai quyết định này - một
nói về vị trí mà công ty sẽ cạnh tranh, một đưa ra cơ sở cạnh tranh -
là cú đấm đúp thiết yếu để tạo ra lợi thế chiến lược. Tuy nhiên, hai
lập luận này không thể được xem xét riêng rẽ hay theo trình tự. Để tạo
ra một chiến lược vĩ đại, lựa chọn về quy mô và phương thức cạnh tranh
cần hòa hợp và củng cố lẫn nhau.
Có thể lấy ví dụ như sau, chỉ kinh
doanh trong phạm vi thị trường bản địa có vẻ là một lựa chọn khu vực
hoàn hảo dựa trên cơ sở trội hơn về công nghệ, lựa chọn hoàn hảo khác
về phương thức kinh doanh. Nhưng sự kết hợp này thường chỉ mang lại một
chiến lược tồi - do sự toàn cầu hóa của các nền kinh tế và quy mô hoạt
động nghiên cứu và phát triển, một vài đối thủ sẽ chọn phương án toàn
cầu hóa và thổi bay các doanh nghiệp bản địa hoạt động trong các khu
vực địa lý hẹp. Lựa chọn này không phù hợp, cũng không có tính củng cố. Đối lập với lựa chọn trên, hãng máy
tính Apple chiến thắng bởi lựa chọn khu vực cạnh tranh - tham gia vào
cung ứng các chủng loại đồ điện tử tiêu dùng có giá trị cao (máy vi
tính, máy nghe nhạc, điện thoại) - phù hợp với lựa chọn phương thức
cạnh tranh - cạnh tranh nhờ mở rộng trải nghiệm khách hàng với các
thiết kế và hệ hòa âm. Apple đã sử dụng phương pháp đòn bẩy thành công
nhờ hai lựa chọn kinh doanh trong ngành công nghệ với các sản phẩm như
máy tính Mac, máy nghe nhạc iPod, và điện thoại iPhone.
Vấn đề là, các CEO không thể luôn luôn
dẫn đầu nhờ kết hợp các lập luận này theo ví dụ hoàn hảo trên. Chiến
lược của họ thường dựa trên một lập luận riêng rẽ. Họ thích phân tích
vấn đề để đi đến một câu trả lời riêng lẻ và đầy đủ, như kiểu làm thế
nào để toàn cầu hóa, kiểm soát chi phí, hay giới thiệu sản phẩm mới,
thay vì cố gắng tìm một câu trả lời phù hợp cho cả hai câu hỏi.
Hậu quả là, rất nhiều trong số họ hình
thành khái niệm: chiến lược chỉ là hoặc khu vực kinh doanh hoặc phương
thức kinh doanh. Ví dụ, trong ngành dược toàn cầu hiện nay, có vẻ như
các giám đốc điều hành định nghĩa chiến lược chỉ đơn giản là hoạt động
trong ngành dược từ lâu đã có tiếng là lợi nhuận cao và làm bất cứ thứ
gì mà những công ty cạnh tranh khác đang làm. Hoàn toàn không quan tâm
đến phương thức cạnh tranh đã dẫn đến các "chiến lược tôi-cũng-vậy".
Đây là một trong những nguyên nhân khiến hoạt động của các công ty
trong ngành dược ngày một xuống dốc.
Một ví dụ khác, với rất nhiều CEO của
các công ty công nghệ cao, phương án tối ưu được lựa chọn là sở hữu độc
quyền nhiều công nghệ. Không quan tâm đến khu vực cạnh tranh đã khiến
nhiều công ty hoạt động trong ngành công nghệ lạc hướng do không thể
xác định sử dụng công nghệ trong ngành nào - như tình trạng đệ đơn xin
bảo hộ phá sản hiện nay của công ty điện thoại nổi tiếng Nortel
Networks dù sở hữu gia tài bao gồm nhiều quyền sở hữu công nghệ quý giá.
Trong khi đó, các chiến lược gia tập
đoàn và các nhà tư vấn chiến lược vẫn tiếp tục phát triển nhờ sở hữu
nhiều công cụ khái niệm để phân tích khu vực cạnh tranh (mô hình "năm
lực lượng", "giản đồ lợi nhuận"...) hay phương thức cạnh tranh (lý
thuyết đường kinh nghiệm, chuỗi giá trị, phân tích giá trị mà một công
ty tạo ra dựa trên mô phỏng và tổ chức quá trình khai thác giá trị...).
Tuy nhiên, vẫn chưa có công cụ phân
tích nào đủ khả năng kết hợp các lựa chọn về khu vực cạnh tranh cho
trước với một phương thức cạnh tranh phù hợp có sẵn hay ngược lại.
Điều này đòi hỏi sự sáng tạo từ bên trong. Như phần đa những người muốn
trở thành chiến lược gia cho doanh nghiệp hay nhà tư vấn chiến lược vẫn
sử dụng các công cụ sẵn có do đã quá quen với công việc phân tích thay
vì nhận ra đây là một công việc mang tính phỏng đoán. Như vậy, họ dần
trở thành các nhà phân tích chiến lược, chứ không phải sáng tạo chiến
lược.
Qua những phân tích trên, tôi đã đưa ra
các lý giải của mình cho vấn đề tại sao hiếm khi các CEO và "chiến lược
gia" đưa ra các chiến lược thành công. Chiến lược là hành động có tính
sáng tạo và cách tối ưu để đưa ra các chiến lược thành công là vượt qua
các phân thích thông thường nhằm kết hợp một cách sáng tạo các lựa chọn
của bạn về khu vực và phương thức mà bạn sẽ dùng để chiến thắng.
- Bài viết của Roger Martin trên
Harvard Business Publishing. Tác giả là chủ nhiệm khoa tại trường
Rotman School of Management của Đại học Toronto, Canada và là tác giả
của cuốn The Design of Business: Why Design Thinking is the Next Competitive Advantage (Harvard Business Press, 2009). |